Không phải ngẫu nhiên mà những người đang chơi ở bậc rank cao như Kim Cương, Cao Thủ, Thách Đấu họ lại có thể yên vị ở vị trí ấy, đó là cả một quả trình học hỏi và tập luyện không biết mệt mỏi (tất nhiên là sẽ không tính mấy thành phần nhờ cày thuê nhé). Tuy nhiên đấy chỉ là một số lượng nhỏ rất ít game thủ đạt được, còn đa số sẽ rơi vào các rank bậc thấp như Đồng hay Bạc. Và sự khác biệt này cũng bắt nguồn từ chính ý thức chơi game của mỗi người. Hôm nay mời các bạn cùng UngHo.LIVE.com bọn mình đến với tâm sự của một bạn giấu tên sẽ cho chúng ta thấy thực trạng của các game thủ rank thấp đang suy nghĩ gì.

“Xin chào UngHo.LIVE.com và các bạn đọc giả đang theo dõi, đầu tiên cho phép em được giấu tên để chia sẻ câu chuyện đầy bức xúc của mình. Trong suốt thời gian làm quen cũng như gắn bó với Liên Minh Huyền Thoại, em chợt nhận ra rằng những bạn ở rank thấp, hay đặc biệt là rank Bạc Việt Nam hầu như không chơi game hết sức mình, họ rất ỷ lại nhờ đồng đội gánh mà không thèm tiến bộ.

Hện tại trình của em thuộc mức rank Vàng nhưng vừa bị tụt xuống rank Bạc 2. Như mọi lần, em cày lên lại khá dễ dàng, nhưng lần này em lại gặp phải những người đồng đội rất thiếu tinh thần trách nghiệm. Họ chơi chỉ mong vào được 1 team toàn “pro” và đối thủ thì toàn “gà” từ đó thì cứ nhàn nhã mà chờ đồng đội gánh, bản thân thì không bao giờ chịu cố gắng để nâng cao trình độ mà chỉ toàn trông chờ vào sự ăn may hay tài năng của người khác.

Dẫu bản thân như vậy, nhưng lạ đời cái là họ rất thích thể hiện “cái tôi” của mình, luôn đưa bản thân mình lên cao hơn người khác và tự cho mình đúng, còn tất cả còn lại đều là sai hết. Nói có sách mách có chứng, đó là một game em chơi Riven và cặp bot của em là Rakan và Xayah. Khi vào game, Xayah chơi quá hổ báo, không để ý mini map bị gank rồi chửi đồng đội “sao thằng rừng không gank cho tao?”.

Cứ như vậy cho đến khi Xayah phải nằm xuống 4 lần liên tiếp và hắn đã nói là “gg đi đánh cái gì nữa”. Nghe câu đấy em rất ấm ức trong lòng nhưng đành ngậm ngùi đánh tiếp, 1 lúc sau em nói với bạn ấy “SKT thua 10k tiền mà vẫn có thể lật kèo lại được, sao chưa gì mà bạn đã nản chí vậy”. Bạn ấy đáp lại “thế chúng mày tự đánh đi, tao afk“. Em thấy vậy nhưng vẫn cố gắng khuyên nhủ bạn ấy “cố đánh tiếp đi có sp mở combat tốt mà” và bạn ấy đã chốt ngay cho em một câu mà đến giờ em vẫn không thể nào quên được: “Đây là rank bạc mà, rank bạc thì làm quái gì phải cố gắng. Thua thì thôi”.

Em biết trong trận đấu đó mình cũng không xanh xao gì nhưng em vẫn cố gắng chơi game hết sức mình và không bao giờ từ bỏ hi vọng khi nhà chính chưa nổ. Em không biết vì sao bạn ấy lại có thể phát ngôn ra được một câu thiếu trách nhiệm như vậy, tại sao rank Bạc lại có thể dễ dàng từ bỏ, dễ dàng chấp nhận thua cuộc như vậy. Phải chăng đó là lý do họ mãi mãi vẫn chỉ ở lại mức rank Bạc mà thôi.

Liên Minh Huyền Thoại là một tựa game moba, đòi hỏi sự phối hợp ăn ý của tất cả thành viên trong team, do đó một “cánh én không thể làm nên mùa xuân” và tất nhiên trong team có một người “lười biếng” chỉ trông chờ vào người khác gánh thì mãi mãi sẽ không thể nào khá lên nổi. Nên em chỉ muốn nhắn nhủ đến bạn đó hay tất cả những bạn đang có suy nghĩ như vậy rằng: “Hãy từ bỏ suy nghĩ rank thấp thì chơi sao cũng được, hãy chơi có trách nhiệm với chính bản thân mình và các đồng đội, hãy cố gắng để vươn xa hơn nữa chứ đừng có dậm chân tại chỗ mãi như thế.”

Những bạn mà vẫn giữ quan niệm “thắng do mình, thua do team” như vậy thì chả bao giờ tiến bộ được, mình hi vọng những bạn ở rank thấp có thể hiểu được những lời tâm sự này và đừng bao giờ nản chí bởi “có công mài sắc có ngày nên kim” mà.”

Liệu ở đây có ai đang ở rank Bạc không và hãy chia sẻ cảm nhận cũng như suy nghĩ của mình bên dưới nhé.